Tôi tiến về phía văn phòng quản lý nằm ở cuối sảnh tầng 1. Thoáng nhìn qua ô cửa sổ nhỏ đầy lỗ thủng, bên trong văn phòng dường như trống không.

“Thầy cô ơi, có ai ở đây không ạ? Không có ai sao? Mọi người ơi! Bất cứ ai, làm ơn đi.”

Tôi gõ cửa rồi gọi lớn. Tiếng gọi của tôi vang vọng khắp hành lang tĩnh lặng đến rợn người. Không có ai đáp lại. Tôi thử xoay tay nắm cửa, bên trong không khóa.

Tôi bước vào văn phòng và nhìn quanh. Những giá sách chất đầy các loại tài liệu. Trên bảng trắng treo tường, lịch trực của bảo vệ và lịch dọn dẹp của tòa nhà được ghi chép dày đặc. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như cũ. Thật yên bình và tĩnh lặng đến mức không thể tin được bên ngoài đang xảy ra sự việc khủng khiếp như thế.

Bước qua quầy lễ tân có bộ bàn làm việc và ghế, tôi đi sâu vào bên trong văn phòng và nhìn thấy một cánh cửa khác. Đó là phòng trực ban, nơi mà thầy cô trực đêm sẽ ở lại. Vừa định vô tư mở cửa ra thì tôi giật bắn mình. Trên cửa phòng trực ban có một dấu 'X' to đùng được vẽ thô bạo bằng bút dạ đỏ như một điềm gở.

Chưa hết, tay nắm cửa và khe cửa cũng bị dán đầy băng dính màu xanh. Trước cửa còn có một chiếc tủ sắt lớn nằm chắn ngang.

Đùng. Tôi cảm nhận được một chấn động nhỏ phát ra từ bên trong phòng. Tôi lùi lại một bước. Khi tầm nhìn được nới rộng ra, tôi nhìn thấy một dòng chữ nhỏ màu đỏ được viết ở góc cửa. Tuy chữ viết tay xấu tệ vì có vẻ được viết vội vàng nhưng không có trở ngại gì khi đọc nó.

〈Nếu muốn sống thì hãy giữ im lặng. Đừng đánh thức chúng dậy.〉

Phần "im lặng" được gạch chân nhiều lần. Tôi ngưng thở, thẫn thờ nhìn cánh cửa trước mặt, chết trân tại chỗ.

Đùng. Đùng, đùng……