I. Giáng sinh tồi tệ nhất

Cạch!

Tôi nhấn phím enter với tất cả sự tức giận và khó chịu của mình. Sau dấu chấm cuối câu, con trỏ nhấp nháy nhảy xuống một dòng. Cuối cùng, tôi kiểm tra xem đã viết đúng họ tên và mã số sinh viên của mình chưa rồi bấm nút lưu.

〈Báo cáo cuối kỳ _ chỉnh sửa _ lần cuối _ final _ lần 2 _ lần này làm ơn _ thật sự là lần cuối cùng _ tại sao mình lạitlqkf.hwp〉

Tên file dài dằng dặc chứa đựng những tiếng gào thét của tôi suốt 3 ngày qua. Trông chẳng ra làm sao. Tôi sửa lại đề mục lôi thôi đầy vớ vẩn này bằng một cái gọn gàng hơn.

〈Năm 20xx _ Học kỳ 2 _ Thuyết chiến lược kinh doanh _ 20xx019653 _ Jung Ho Hyun.hwp〉

Tôi dùng ngón tay nhập địa chỉ mail của mình một cách máy móc, chèn tệp đính kèm và nhấn nút gửi. Tôi không nhớ mình đã viết cái gì nhưng rõ ràng quá mà. Kính thưa giáo sư, thầy có khỏe trong thời tiết đột ngột se lạnh này không ạ, rồi thế này thế kia, toàn là những câu văn vô hồn không phải sao?

"Aaaaaaa……"

Tôi rên rỉ như đang hấp hối rồi ngã gục xuống giường. Tôi nhìn thấy trần nhà xoay vòng vòng rồi tối sầm lại rồi sáng lên, cứ thế lặp đi lặp lại.

Đã 3 ngày rồi. Tận 3 ngày. Tôi đã liên tục dính chặt vào máy tính của mình để viết bài báo cáo cuối kỳ tàn bạo này mà không hề ngủ một giấc. Trong khi những người khác đã hoàn thành bài thi và đang tận hưởng những bữa tiệc cuối kỳ hoặc một chuyến du lịch, thì tôi lại bị nhốt ở trong chính căn phòng của mình không thể nhúc nhích.